
Tản mạn mùa Thu
Sen tàn vội cuối Hè
Theo tiếng ve thưa thớt
Ngoài vườn con chuồn ớt
Dẫn đường cho Thu sang.
Gió se se lá vàng
Trời mênh mang cao rộng
Thả tâm hồn mơ mộng
Mây xanh ngần dường kia…
Thời gian dần trôi đi
Theo cánh buồm tuổi trẻ
Dòng sông trôi về bể
Chẳng thay màu trong ta.
Trái bòng rám nắng Thu
Thơm một thời
trăng náu
Gợi những điều thầm giấu
Cho lòng người thương nhau.
Heo may đi về đâu
Năm một lần trở lại
Có biết người chờ đợi
Nhớ thương không kể mùa?
Trương Quang Thứ