* Welcome To My Blog * Chân thành cảm ơn các bạn ghé thăm Blog Quang Thứ *

Thứ Ba, ngày 19 tháng 8 năm 2014

THƠ TÌNH MÙA THU





Xạc xào lá rụng ngõ quê
Heo may dắt lối Thu về lạnh se
Bồng bềnh sương trắng triền đê
Bóng ai thấp thoáng tóc thề ngang vai.

Tôi đi theo dấu gót hài
Con đường vắng bỗng hóa dài quanh co
Hình như em cố ý chờ
Còn tôi dừng lại giả vờ dửng dưng.

Muốn gặp nhau lại ngại ngùng
Để cho nỗi nhớ loáng bừng dằng dai
Khi em sắp bước xa rồi
Ngập ngừng muốn ngỏ một lời khó sao!

Bần thần lòng dạ nôn nao
Diêu bông tìm biết khi nào đến tay
Tôi buồn nhặt lá Thu bay
Đề thơ nhờ gió heo may nhắn giùm…
Trương Quang Thứ.

Thứ Tư, ngày 13 tháng 8 năm 2014

HOÀI NIỆM CÚC VÀNG





Hoài niệm cúc vàng

Biết là đã quá xa xôi
Chờ nhau trọn mấy Thu rồi luống công
Thuyền đi lạnh vắng bến sông
Câu thơ mắc cạn giữa dòng, người ơi.

Tôi gom thương nhớ đầy vơi
Dành làm kỷ niệm một thời cho nhau
Cúc vàng xưa đã về đâu
Vẫn lung linh mãi tươi màu trong tim...

Trương Quang Thứ
 

Thứ Tư, ngày 06 tháng 8 năm 2014

VỤ MÙA CỦA MẸ





Vụ mùa của Mẹ
Kính viếng hương hồn Mẹ!

Anh em hạt đầy, con là hạt lép
Mẹ yêu thương ấp ủ nên mầm
Lo chăm chút, ngăn mưa nguồn chớp biển
Chân cứng đá mềm, khát vọng tháng năm...

Nay đất cằn nên mùa nên vụ
Hạt lép thành hạt mẩy bông sây
Không chờ gặt. Mẹ ra đi vội vã
Xót thương Người nước mắt lúa cay cay!...

Trương Quang Thứ

Thứ Năm, ngày 24 tháng 7 năm 2014

VIẾNG EM Ở KIÊN GIANG


Viếng em ở Kiên Giang

(Với em trai: LS Trương Quang Sinh)

Ba mươi năm mỏi mong nhau
Giờ đây quặn thắt nỗi đau tủi mừng
Giữa ngàn mộ chí điệp trùng

Thứ Năm, ngày 17 tháng 7 năm 2014

BIỂN TÌNH




 Biển tình

Biển như là riêng của đôi ta
Trưa vắng vẻ khắp không gian tĩnh lặng
Sóng mơn man vuốt ve bờ cát trắng
 Cùng dung dăng theo vũ khúc bên người.

Biển hát ru
Ta lại không lời
Ngôn ngữ yêu thương chỉ thương yêu diễn tả
Có thể bờ không hiểu lòng biển cả
Nhưng em hiểu anh
Miền cổ tích diệu kỳ...

Lòng trào dâng trước biển cuồng si
Anh là sóng
Cuốn tràn bờ òa vỡ
Vẫn thấy mình vô cùng bé nhỏ
Trước dịu dàng triền cát trắng tinh vân...

TRƯƠNG QUANG THỨ

Thứ Năm, ngày 03 tháng 7 năm 2014

BẾN NHỚ





Bến nhớ

Biển Cửa Lò rộng mênh mang
Nhưng không dành trọn thời gian cho mình
Chói chang nắng đổ trưa nhanh
Ta nương từng lọn gió lành bóng cây.

Trao nhau chưa kín vòng tay
Nụ hôn chưa khép đắm say chợt dừng
Tiếng còi xe cắt giữa chừng
Thẫn thờ thảng thốt rưng rưng nghẹn lời.

Nhẹ buông từng tiếng thở dài
Xua đi bao nỗi u hoài trong ta
Run run trước lúc chia xa
Bàn tay níu chặt mở ra vụng về...

Giờ đây thương nhớ bộn bề
Anh như buồm lớn hướng về phương em
Dòng sông thao thiết êm đềm
Lộng căng bến nhớ nỗi niềm buông neo...

TRƯƠNG QUANG THỨ

Kích chuột để cho cá ăn bạn nhé!

Bạn bè trong vòng kết nối

Người theo dõi