* Welcome To My Blog * Chân thành cảm ơn các bạn ghé thăm Blog Quang Thứ *

Thứ Năm, ngày 17 tháng 4 năm 2014

ANH CHỜ NGHE EM




Em xa cách. Em lặng im
Nhớ thương anh chẳng biết tìm cách chi
Vấn vương gửi mối tình si
Qua đường điện thoại vân vi tỏ bày.

Phải em là áng mây bay
Lững lờ ẩn hiện đêm ngày trên cao
Anh như bèo dạt chênh chao
Lênh đênh năm tháng khát khao kiếm tìm?

Thiên nhiên còn chẳng lặng im
Chim tìm bạn, bến gọi thuyền đón đưa
Sóng tình sá kể nắng mưa
Máy thông rồi đó... anh chờ nghe em!...

Trương Quang Thứ

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 4 năm 2014

TÌM VỀ





Tìm về

Ba mươi năm lẻ cách xa
Chúng ta giờ đã lên bà lên ông
Làng quê nghèo vốn thuần nông
Giờ lên thành phố điệp trùng lầu cao.

Không còn đò đợi cắm sào
Sông nâng cầu vượt ầm ào xe qua
Tưởng gần bỗng hóa thành xa
Hai làn đường rộng phân ra ngược chiều...

Căn nhà lá cũ phong rêu
Rặng tre ôm ấp ru chiều khói lên
Đã từng gắn bó cùng em
Đã từng anh đến thân quen một thời.

Bây giờ đã trở xa xôi
Tường vây biệt thự chọc trời dọc ngang
Em thành quyền quý cao sang
Anh thành lạc lõng - đa mang tìm về...

Trương Quang Thứ

Thứ Hai, ngày 07 tháng 4 năm 2014

TRÁCH MÌNH





Trách mình

Phải là xa ngái gì đâu
Cách nhau chỉ một hàng rào mong manh
Vườn bên ngan ngát hương chanh
Bắc cầu theo gió bồng bềnh sang đây.

Muốn yêu chẳng dám tỏ bày
Muốn qua, ngại vướng gai dày lại thôi…
Từ ngày em lấy chồng rồi
Ngẩn ngơ tôi ngắm hoa rơi - nhói lòng…

Trương Quang Thứ

Thứ Ba, ngày 01 tháng 4 năm 2014

GIÁ NHƯ...





Giá như...

Giữa đường bất chợt gặp mưa
Được cùng người đẹp trú hờ mé hiên...

Giá như mưa cứ dày lên
Để tôi có cớ gần thêm bên nàng
Đầu mày cuối mắt liếc ngang
Ướm lời tình tứ điệu đàng lửng lơ.

Giá như mưa cứ bâng quơ
Vô tình gió tạt bất ngờ ướt em
Để tôi có cớ thân quen
Đưa khăn thấm khẽ thật êm tóc nàng.

Giá như mưa cứ trễ tràng...
Nhưng trời chợt hửng nắng vàng – buồn không!
Người đi... mờ tỏ bóng hồng
Để tôi hiu hắt cõi lòng ướt mưa...

Trương Quang Thứ

Thứ Tư, ngày 26 tháng 3 năm 2014

VƯỜN YÊU



                                        Tình yêu có lỗi gì đâu
Sao không trao nhận cho nhau đẹp lòng
Còn đem cân nhắc đếm đong
So đo gạn đục khơi trong hỡi người?

Em xinh, trời phú cho rồi
Tôi không đành phận thiệt thòi thiếu em
Cúi đầu làm một con chiên
Lòng thành ngoan đạo xin lên chúa trời…

Trái tim tôi lỏng then cài
Bốn mùa bỏ ngỏ van nài được yêu
Dám đâu sàm sỡ đánh liều
Xin người mở khóa vườn yêu địa đàng…

Trương Quang Thứ

Thứ Tư, ngày 19 tháng 3 năm 2014

Bạn đọc cảm nhận bài thơ NÓI VỚI EM.



HUỲNH XUÂN SƠN

             Cảm nhận về bài thơ NÓI VỚI EM
                        của Trương Quang Thứ

    Tôi chưa có may mắn gặp nhà thơ Trương Quang Thứ. Nhưng rất mến mộ anh  qua chặng đường suốt 40 năm sáng tác thơ cùng biết bao nhiêu tác phẩm ra đời! Tôi chưa thể đọc hết chúng, nhưng với hơn ba chục tác phẩm đăng trên trang cá nhân thì tôi đã đọc hết, Tôi không chỉ đọc với tình cảm của một bạn đọc yêu thơ không thôi. Tôi còn  đọc bằng sự tìm tòi và học hỏi.Tôi nhận thấy tràn ngập trong thơ anh là những cảm xúc chân thành, xuất phát từ một trái tim đa cảm yếu mềm  ẩn nấp trong vỏ bọc lý trí cằn khô, chỉ chờ có dịp là bùng phát dữ dội.
    Thơ của nhà thơ Trương Quang Thứ không sử dụng quá nhiều kỹ thuật. Nhưng ngôn từ thì luôn được trau chuốt chọn lọc cẩn thận kỹ lưỡng, trước khi đặt vào khuôn khổ câu chữ và xúc cảm thơ ca thăng hoa.
    Trong dòng thơ mà tôi đã đọc và cảm nhận. Có một bài thơ, mà mới đọc qua thôi, tôi ngỡ tác giả là một ai khác chứ không phải là anh. Bài thơ này, kỹ thuật và sự trau chuốt ngôn từ, của một người gần 40 năm làm thơ được đặt sau yếu tố tình thơ. Hay nói cách khác là ngôn từ mộc mạc được sử dụng làm nổi bật lên tình cảm của người viết muốn gửi gắm vào nội dung. Bài thơ tôi muốn nói đó là:

NÓI VỚI EM

Đời mình nhiều trái ngang cay cực
In trong em dấu mệt mỏi hằn sâu
Bởi tại anh một phần - anh biết
Nên bây giờ vẫn mang một niềm đau.

Mái tóc em sợi nào vừa thốt bạc
Trắng mòn đêm bởi niềm nỗi riêng tư
Em mệt mỏi, tổn thương, đau khổ
Có thể nào anh tạ lỗi bằng thơ?

Suốt chặng dài em bên anh phụng sự
Bằng niềm tin bằng tất cả thương yêu
Bỗng một ngày trái trời trở gió
Em sững sờ tim lặng hóa phong rêu!...

 Anh biết em chịu tủi hờn cay đắng
Thay giờ đây đáng được hưởng ngọt bùi
Anh có lỗi vô cùng! giá đời mình đánh đổi
Dành cho em ánh mắt nụ cười vui.

Em cứ trách anh nhiều đi nữa
Để anh hiểu thêm đời và sống tốt hơn
Đời dẫu muộn vẫn đang chờ phía trước
Anh nhặt nắng về làm ấm lại hoàng hôn
             ( Trương Quang Thứ)

     Không biết rằng Anh của Tác giả sẽ nói gì với Em trong NÓI VỚI EM đây? Thắc mắc này tôi thực sự muốn đi tìm câu trả lời!
     Nói Với Em được mở đầu bằng:
    Đời mình nhiều trái ngang cay cực
    In trong em dấu mệt mỏi hằn sâu
    Bởi tại anh một phần – anh biết
    Nên bây giờ vẫn mang một niềm đau!
    Chẳng cần phải đào bới tìm ý tứ đâu xa, anh đã nói ngay, nói liền về cuộc đời của hai nhân vật chính là Anh và Em . Hai người cũng là đại diện cho một thế hệ sinh ra trong chiến tranh. Lớn lên, trưởng thành trong thời chuyển giao giữa hai cuộc chiến và vật lộn với cuộc sống khó khăn thời bao cấp.
Với những người cùng thế hệ anh, dù trực tiếp hay không trực tiếp tham gia cầm súng trong chiến tranh . Họ đều nếm trải “trái ngang, cay cực”. “Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh”. Ở đây “Dấu mệt mỏi hằn sâu” nơi Em là “Bởi tại anh một phần…” . Không rõ tại sao anh lại có ý nghĩ ấy. Chỉ thấy tác giả viết: “Anh biết…” . Cho đến lúc này sau nhiều năm đầu ấp tay gối , san sẻ vui buồn. Anh vẫn canh cánh trong lòng “một niềm đau”.
    Anh còn muốn nói chắc chắn rất nhiều điều chứ đâu chỉ có vậy. Ta hãy lắng lòng lại nghe điều anh muốn nói tiếp:
    Mái tóc em sợi nào vừa thốt bạc
    Trắng mòn đêm bởi niềm nỗi riêng tư
    Em mệt mỏi, tổn thương, đau khổ
    Có thể nào anh tạ lỗi bằng thơ?
    Quả thật tôi đã phải dừng lại một lúc lâu với khổ thơ này. Dẫu những câu từ tác giả dùng thật mộc mạc, giản dị như chính những điều mà nhân vật Anh  muốn nói!
    Tóc phai theo năm tháng là qui luật biến thiên của cuộc sống, dù muốn hay không nó cũng sẽ đến mà! Huống chi Em của Anh đã phải “trắng mòn đêm bởi niềm nỗi riêng tư” ? Anh  nhận thấy “đêm mòn” theo nỗi niềm của người thiếu phụ bên Anh.  Anh nhận thấy “Em mệt mỏi, tổn thương” và cả “đau khổ ” nữa. Có lẽ với những cảm nhận này anh chợt giật mình nhìn lại chính bản thân . Những năm tháng qua anh để lại đấu ấn gì? có lẽ chỉ có Thơ. Nhưng thơ lại là yếu tố góp phần làm nên những “sợi nào vừa thốt bạc”. Giờ nghiệm ra điều ấy anh mới bâng khuâng tự hỏi lòng : “có thể nào anh tạ lỗi bằng thơ”.
    Tôi nghĩ, Anh tự hỏi lòng, vì tôi cảm nhận rằng có lẽ là Anh không mang thành quả này để “tạ lỗi” với Em . Vì Anh biết nó chẳng thể nào làm vơi đi những sợi tóc đã vì Anh , vì thơ mà phải “thốt bạc”. Tác giả  thật tài tình khi dùng động từ Thốt ở đây. Đọc lên ta có cảm giác chính Anh đang thảng thốt khi nhìn thấy chúng. Nếu tác giả dùng từ khác chắc hẳn không để lại dấu ấn cho tôi nhiều đến như vậy.
Nhưng với câu hỏi vì sao Anh phải tạ lỗi bằng thơ thì vẫn chưa có câu trả lời. Ta theo tác giả vào khổ thơ tiếp:
    Suốt chặng dài em bên anh phụng sự
    Bằng niềm tin, bằng tất cả thương yêu
    Bỗng một ngày trái trời trở gió
    Em sững sờ tim lặng hóa phong rêu!..
    Khổ thơ này có lẽ tác giả đã đặt nó như là một con dốc cho người tò mò như tôi hăm hở leo lên. Anh đã biết ,đã nói ra được nỗi lòng với Em.  Đã thấu hiểu rằng “suốt chặng dài Em bên Anh phụng sự”. Quan  trọng là đã cảm nhận được sự quan tâm lo lắng chăm sóc ấy “bằng tất cả yêu thương” và với “niềm tin”. Hai chữ niềm tin thật đáng quí và trân trọng biết bao!
     Rất nhiều người sống với nhau yêu thương lo lắng cả “phụng sự” nhau, nhưng họ vẫn nghi kỵ nhau. Đặc biệt khi bên họ là một “nhà thơ” với tâm hồn nhạy cảm và trái tim dễ lạc nhịp bởi nó vốn “yếu mềm”. Nhưng ở đây Em đã bên Anh bằng “niềm tin”, hà cớ gì mà “bỗng một ngày trái trời trở gió”…Trời nào? và trái gì? đã đưa cơn gió độc hay gió lạnh để cho “Em sững sờ...”  Và tại sao mà  từ cảm giác sững sờ lại đi đến “tim lặng hóa phong rêu!”..???
    Nếu chỉ cảm giác Sững sờ thôi thì thiếu gì chuyện khiến “Em sững sờ...” Một bài thơ ra đời được bạn đọc đón nhận ngoài sức tưởng tượng của Anh , hay tin con trai đậu đại học với số điểm cao, hoặc đơn giản một lứa rau bán được giá gấp nhiều lần dự tính, đều khiến chị em phụ nữ  có cảm giác Sững sờ…Nhưng sững sờ mang theo cảm giác “tim lặng …” mà còn “hóa phong rêu!” thì phải để lại câu hỏi và câu trả lời này cho riêng Anh và tác giả thôi!
    Thắc mắc chồng thêm thắc mắc, nhưng những lời Anh Nói Với Em thì vẫn đang tiếp diễn:
    Anh biết em chịu tủi hờn cay đắng
    Thay giờ đây đáng được hưởng ngọt bùi
    Anh có lỗi vô cùng! giá đời mình đánh đổi
    Dành cho em ánh mắt nụ cười vui.
    Khổ thơ chân thành hối lỗi sau khi thấy trái tim kia không những “lặng” mà còn “hóa phong rêu”. Tác giả đã để Anh Nói Với Em bằng tấm chân tình, được chuyển tải qua những câu thơ mộc mạc, nhưng thấm đẫm tình cảm, khiến cho người ngoài cuộc khi nghe còn mủi lòng, chứ nói gì đến người đối diện với Anh đang nghe.
    Không biết những lời này sau khi Em nghe thì phản ứng ra sao? Trái tim đã rộn ràng trở lại hay chưa? Nhưng với khổ kết thì đã mở ra một chiều hướng khác . Mặc cho Em đã chịu nở “nụ cười” qua “ánh mắt” hay không?
     Em cứ trách anh nhiều đi nữa
    Để anh hiểu thêm đời và sống tốt hơn
    Đời dẫu muộn vẫn đang chờ phía trước
    Anh nhặt nắng về làm ấm lại hoàng hôn...
    Một cái kết thật hoàn hảo cho một bài thơ thấm đẫm tình cảm. Với bốn câu thơ diễn tả thực tại rằng bản thân Anh thì mong muốn : “em cứ trách anh nhiều nữa đi” (có lẽ Em chỉ sững sờ rồi chết lặng mà “hóa phong rêu” trái tim thôi, chứ Em chưa hề trách móc Anh câu nào thì phải). Nếu chỉ kết bằng câu “ Để anh hiểu thêm đời và sống tốt hơn”. Thì ta chưa tin rằng trái tim đau khổ kia sẽ hết “hóa phong rêu”.
Nhưng hai câu kết đặc biệt là câu cuối “Anh nhặt nắng về làm ấm lại hoàng hôn”.
Từ ý thơ, thủ pháp dùng từ tới thông điệp muốn chuyển tải qua câu thơ đã trở lại tràn đầy chất thơ, mang hồn thơ với phép ẩn dụ tài tình của người làm thơ lâu năm.
Cho thấy một tương lai sáng lạn đã mở ra, dẫu cả hai đã bước vào tuổi xế bóng của cuộc đời rồi. Nhưng chưa có gì là muộn cả. Anh quả quyết “sẽ đi nhặt nắng về làm ấm lại hoàng hôn” . Anh tin tưởng mình sẽ gom đủ nắng để sưởi ấm tổ ấm ít nhiều đã bị lạnh. Anh tin, Tác giả tin, tôi tin và mong rằng nhiều bạn đọc khác nữa chúng ta cùng tin để tiếp thêm sức mạnh cho người biết sửa lỗi và có niềm tin rằng không bao giờ là muộn cả!
    Một bài thơ Tự Do với những ngôn từ mộc mạc, chân chất được nhà thơ Trương Quang Thứ viết về nỗi lòng của người đàn ông. Khi nhìn thấy sự hanh hao cả về thể xác, lẫn tâm hồn của người phụ nữ . Nhiều năm đầu ấp, tay gối, san sẻ vui buồn với mình. Vì mình, cho mình và do mình, đã để cho Trái tim người ấy phải “sững sờ lặng hóa rêu phong”. Nhưng rồi sau khi cảm giác thảng thốt qua đi, người đàn ông chợt thức tỉnh rồi sửa sai. Mở ra một cánh cửa. Sau cánh cửa ấy tràn trề niềm tin yêu và hy vọng. Chờ đón hai người bước vào.
    Trong cuộc sống hàng ngày ta gặp nhiều lắm những  hình ảnh như Anh như Em trong thơ của nhà Thơ Trương Quang Thứ. Chỉ có điều mỗi người mỗi hoàn cảnh khác nhau và họ cũng có những cách giải quyết  hậu “bỗng một ngày trái trời trở gió” khác nhau.
    Tôi xin mượn lời ca khúc “Chậm lại một phút” của Vương Vũ để kết cho bài viết của mình và cũng chính là lời tôi cầu mong sẽ đến với những ai đang có nỗi niềm giống như Em, như Anh của nhà thơ Trương Quang Thứ
“…Con đường hạnh phúc vẫn mãi chờ ta
Dìu ta qua bao khó khăn
Nhìn trời sao em muốn nói”...
Tùy bạn, nếu bạn thấy mình cần nói gì với người bên mình hãy cứ nói!

                                                           Sài Gòn cuối Xuân 2014
                                                  Huỳnh Xuân Sơn

 Tác giả Trương Quang Thứ xin chân thành cảm ơn bạn Huỳnh Xuân Sơn về bài bình luận trên!
Nguồn:http://www.tho.com.vn/bai-viet/huynh-xuan-son-voi-cam-nhan-bai-tho-noi-voi-em-cua-nha-tho-truong-quang-thu/38678

Kích chuột để cho cá ăn bạn nhé!

Bạn bè trong vòng kết nối

Người theo dõi